Trong xã hội, ở mọi thời và mọi nơi, vẫn tồn tại thái độ ghen tị trước những sự lành, sự tốt của người khác. Một cách tự nhiên ai cũng muốn mình phải hơn người khác, ít ai chấp nhận mình chịu thua thiệt, hy sinh cho tha nhân. Thế nên khi một ai đó nhận được sự lành, sự tốt hơn mình thì mình dễ có thái độ khó chịu, phân bì và ghen tị. Và vì ghen tị nên dễ mù quáng, không nhận ra những việc tốt, việc lành nơi tha nhân.
Câu chuyện sau đây kể về hai người đàn bà bị bệnh nặng và cùng được đưa vào nằm chung phòng trong bệnh viện.
Phòng thật nhỏ chỉ vừa hai cái giường cho hai người, hai cái tủ nhỏ để đồ riêng, một cửa sổ hướng ra thế giới bên ngoài và một cửa ra vào mở ra hành lang, trong phòng chỉ có hai người nên họ trở thành bạn thân với nhau. Tên của họ là Vui Mừng và Ganh Tị.
Ngày tháng êm đềm trôi qua cho đôi bạn sống chung trong phòng, họ không có việc gì làm ngoại trừ đọc sách, trò chuyện thân mật vui vẻ với nhau. Mỗi ngày Vui Mừng được phép ngồi trên giường một tiếng đồng hồ mỗi buổi chiều để cho nước trong phổi có thể thoát ra, chiếc giường của cô đặt ở bên cửa sổ, còn Ganh Tị thì không thể ngồi dậy được nên lúc nào cô cũng phải nằm thẳng, cô bảo Vui Mừng hãy kể cho cô nghe những gì Vui Mừng trông thấy bên ngoài khung cứa sổ.
Vui Mừng say sưa kể: Cô thấy những đứa trẻ nô đùa trong sân và cô thấy có đôi tình nhân sát cánh bên nhau đi dạo trong vườn, rồi nào là những cánh hoa mùa xuân thật đẹp đang đua nở và từng chiếc lá vàng đong đưa theo gió, cô cũng mô tả đến con vịt mẹ cùng những chú vịt con đang bơi lội tung tăng trong hồ. Từng ngày trôi qua Ganh Tị vẫn chưa thể ngồi dậy khỏi giường và trong lòng cô bắt đầu nảy sanh sự đố kỵ, vì cô thấy thật là không công bằng khi Vui Mừng có thể trông thấy mọi vật bên ngoài còn cô thì không. Cô từng suy nghĩ trong lòng điều này và bắt đầu có thái độ cáu kỉnh với bạn.
Rồi một đêm nọ khi Ganh Tị trằn trọc không ngủ được vì những tư tưởng đố kỵ của mình, mắt cô cứ nhìn lên trần nhà thì cô bỗng nghe những tiếng ho sặc sụa từ giường của Vui Mừng vì nước trong phổi có lẽ không thoát ra được làm cho cô bị khó thở, tay Vui Mừng quờ quạng tìm nút bấm chuông gọi y tá mãi mà không được. Ganh Tị biết như thế nhưng lại làm ngơ không chịu gọi giúp bạn, cô chỉ nghĩ đến những điều đẹp đẽ mà Vui Mừng đã nhìn thấy, trong khi cô không thể tự nhìn thấy được. Trong khi đó cơn ho của Vui Mừng mỗi lúc càng dồn dập lúc như xé ruột lúc lại tắt nghẽn, Vui Mừng tiếp tục vật lộn với cơn ho suốt đêm và cuối cùng hơi thở khó nhọc của cô chậm dần rồi tắt nghẽn. Ganh Tị vẫn mở mắt nhìn lên trần nhà như không có chuyện gì xảy ra. Đến sáng người y tá trực ban ngày đem nước tắm vào cho hai người thì thấy Vui Mừng đã chết cứng. Người ta lặng lẽ đem xác đi không ai bàn với ai một lời.
Khi thân xác của Vui Mừng được đem đi thì Ganh Tị bèn xin kéo chiếc giường của mình đến gần bên cửa sổ. Khi được đặt mình vào vị trí mình muốn thì Ganh Tị rất hăm hở và cô ráng sức để nhìn thấy khu vườn sống động mà cô thường được nghe Vui Mừng mô tả. Rồi cô nghĩ bây giờ mình có thể nhìn thấy tất cả bằng chính mắt mình, cô cố chống hai khuỷu tay mệt nhọc, đau đớn nhích mình lại gần bên cửa sổ mong được ngắm những cảnh mà mình chỉ nghe nói qua. Thình lình gương mặt của Ganh Tị bỗng tái đi. Những hứng thú của cô bị xẹp xuống giống như chiếc bong bóng bị xì hơi.
Bây giờ cô đã nhìn thấy những gì bạn mình đã thấy, đó chỉ là một bức tường của tòa nhà không cửa sổ bên cạnh. Thật ra Vui Mừng chỉ nhìn thấy bức tường gạch nhưng vì muốn đem đến niềm vui cho đời sống của bạn nên cô đã thêu dệt nên những hình ảnh đẹp đẽ của một khu vườn, nhưng ngược lại Ganh Tị ghen tức với bạn và đã để cho sự đố kỵ xâm chiếm vào lòng mình khiến cô không còn sự vui vẻ với bạn, thậm chí còn gián tiếp làm cho bạn chết để chiếm chỗ, để giờ đây cô phải đối diện với sự hối hận và ăn năn vì mất đi người bạn tốt và thân thiết của mình.
Bạn thân mến, một đời sống có ý nghĩa là biết đem lại niềm vui cho người khác. Là Kitô hữu, chúng ta được mời gọi sống quảng đại với anh chị em của mình, biết yêu thương và tôn trọng họ, vui mừng khi thấy họ nhận được điều tốt lành. Đặc biệt đối với những người nghèo, những người có hoàn cảnh khó khăn, chúng ta càng phải biết thông cảm và yêu thương họ. Có như vậy chúng ta mới sống xứng đáng là con của một Cha trên trời vì Người luôn yêu thương đối với tất cả mọi người.
Lời Chúa: Mt 20:1-16a
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ dụ ngôn này rằng: “Nước Trời giống như chủ nhà kia sáng sớm ra thuê người làm vườn nho mình. Khi đã thoả thuận với những người làm thuê về tiền công nhật là một đồng, ông sai họ đến vườn của ông. “Khoảng giờ thứ ba, ông trở ra, thấy có những người khác đứng không ngoài chợ, ông bảo họ rằng: “Các ngươi cũng hãy đi làm vườn nho ta, ta sẽ trả công cho các ngươi xứng đáng”. Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu và thứ chín, ông cũng trở ra và làm như vậy. “Ðến khoảng giờ thứ mười một ông lại trở ra, và thấy có kẻ đứng đó, thì bảo họ rằng: “Sao các ngươi đứng nhưng không ở đây suốt ngày như thế?” Họ thưa rằng: “Vì không có ai thuê chúng tôi”. Ông bảo họ rằng: “Các ngươi cũng hãy đi làm vườn nho ta”. “Ðến chiều chủ vườn nho bảo người quản lý rằng: “Hãy gọi những kẻ làm thuê mà trả tiền công cho họ, từ người đến sau hết tới người đến trước hết”. Vậy những người làm từ giờ thứ mười một đến, lãnh mỗi người một đồng. Tới phiên những người đến làm trước, họ tưởng sẽ lãnh được nhiều hơn; nhưng họ cũng chỉ lãnh mỗi người một đồng. Ðang khi lãnh tiền, họ lẩm bẩm trách chủ nhà rằng: “Những người đến sau hết chỉ làm có một giờ, chúng tôi chịu nắng nôi khó nhọc suốt ngày mà ông kể họ bằng chúng tôi sao?” Chủ nhà trả lời với một kẻ trong nhóm họ rằng: “Này bạn, tôi không làm thiệt hại bạn đâu, chớ thì bạn đã không thoả thuận với tôi một đồng sao? Bạn hãy lấy phần bạn mà đi về, tôi muốn trả cho người đến sau hết bằng bạn, nào tôi chẳng được phép làm như ý tôi muốn sao? Hay mắt bạn ganh tị, vì tôi nhân lành chăng?” “Như thế, kẻ sau hết sẽ nên trước hết, và kẻ trước hết sẽ nên sau hết”.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét