Thứ Ba, 16 tháng 8, 2016

Vui Mừng và Ghen Tỵ



Trong xã hội, ở mọi thời và mọi nơi, vẫn tồn tại thái độ ghen tị trước những sự lành, sự tốt của người khác. Một cách tự nhiên ai cũng muốn mình phải hơn người khác, ít ai chấp nhận mình chịu thua thiệt, hy sinh cho tha nhân. Thế nên khi một ai đó nhận được sự lành, sự tốt hơn mình thì mình dễ có thái độ khó chịu, phân bì và ghen tị. Và vì ghen tị nên dễ mù quáng, không nhận ra những việc tốt, việc lành nơi tha nhân.

Câu chuyện sau đây kể về hai người đàn bà bị bệnh nặng và cùng được đưa vào nằm chung phòng trong bệnh viện.

Phòng thật nhỏ chỉ vừa hai cái giường cho hai người, hai cái tủ nhỏ để đồ riêng, một cửa sổ hướng ra thế giới bên ngoài và một cửa ra vào mở ra hành lang, trong phòng chỉ có hai người nên họ trở thành bạn thân với nhau. Tên của họ là Vui Mừng và Ganh Tị.

Ngày tháng êm đềm trôi qua cho đôi bạn sống chung trong phòng, họ không có việc gì làm ngoại trừ đọc sách, trò chuyện thân mật vui vẻ với nhau. Mỗi ngày Vui Mừng được phép ngồi trên giường một tiếng đồng hồ mỗi buổi chiều để cho nước trong phổi có thể thoát ra, chiếc giường của cô đặt ở bên cửa sổ, còn Ganh Tị thì không thể ngồi dậy được nên lúc nào cô cũng phải nằm thẳng, cô bảo Vui Mừng hãy kể cho cô nghe những gì Vui Mừng trông thấy bên ngoài khung cứa sổ.

Vui Mừng say sưa kể: Cô thấy những đứa trẻ nô đùa trong sân và cô thấy có đôi tình nhân sát cánh bên nhau đi dạo trong vườn, rồi nào là những cánh hoa mùa xuân thật đẹp đang đua nở và từng chiếc lá vàng đong đưa theo gió, cô cũng mô tả đến con vịt mẹ cùng những chú vịt con đang bơi lội tung tăng trong hồ. Từng ngày trôi qua Ganh Tị vẫn chưa thể ngồi dậy khỏi giường và trong lòng cô bắt đầu nảy sanh sự đố kỵ, vì cô thấy thật là không công bằng khi Vui Mừng có thể trông thấy mọi vật bên ngoài còn cô thì không. Cô từng suy nghĩ trong lòng điều này và bắt đầu có thái độ cáu kỉnh với bạn.

Rồi một đêm nọ khi Ganh Tị trằn trọc không ngủ được vì những tư tưởng đố kỵ của mình, mắt cô cứ nhìn lên trần nhà thì cô bỗng nghe những tiếng ho sặc sụa từ giường của Vui Mừng vì nước trong phổi có lẽ không thoát ra được làm cho cô bị khó thở, tay Vui Mừng quờ quạng tìm nút bấm chuông gọi y tá mãi mà không được. Ganh Tị biết như thế nhưng lại làm ngơ không chịu gọi giúp bạn, cô chỉ nghĩ đến những điều đẹp đẽ mà Vui Mừng đã nhìn thấy, trong khi cô không thể tự nhìn thấy được. Trong khi đó cơn ho của Vui Mừng mỗi lúc càng dồn dập lúc như xé ruột lúc lại tắt nghẽn, Vui Mừng tiếp tục vật lộn với cơn ho suốt đêm và cuối cùng hơi thở khó nhọc của cô chậm dần rồi tắt nghẽn. Ganh Tị vẫn mở mắt nhìn lên trần nhà như không có chuyện gì xảy ra. Đến sáng người y tá trực ban ngày đem nước tắm vào cho hai người thì thấy Vui Mừng đã chết cứng. Người ta lặng lẽ đem xác đi không ai bàn với ai một lời.

Khi thân xác của Vui Mừng được đem đi thì Ganh Tị bèn xin kéo chiếc giường của mình đến gần bên cửa sổ. Khi được đặt mình vào vị trí mình muốn thì Ganh Tị rất hăm hở và cô ráng sức để nhìn thấy khu vườn sống động mà cô thường được nghe Vui Mừng mô tả. Rồi cô nghĩ bây giờ mình có thể nhìn thấy tất cả bằng chính mắt mình, cô cố chống hai khuỷu tay mệt nhọc, đau đớn nhích mình lại gần bên cửa sổ mong được ngắm những cảnh mà mình chỉ nghe nói qua. Thình lình gương mặt của Ganh Tị bỗng tái đi. Những hứng thú của cô bị xẹp xuống giống như chiếc bong bóng bị xì hơi.

Bây giờ cô đã nhìn thấy những gì bạn mình đã thấy, đó chỉ là một bức tường của tòa nhà không cửa sổ bên cạnh. Thật ra Vui Mừng chỉ nhìn thấy bức tường gạch nhưng vì muốn đem đến niềm vui cho đời sống của bạn nên cô đã thêu dệt nên những hình ảnh đẹp đẽ của một khu vườn, nhưng ngược lại Ganh Tị ghen tức với bạn và đã để cho sự đố kỵ xâm chiếm vào lòng mình khiến cô không còn sự vui vẻ với bạn, thậm chí còn gián tiếp làm cho bạn chết để chiếm chỗ, để giờ đây cô phải đối diện với sự hối hận và ăn năn vì mất đi người bạn tốt và thân thiết của mình
.

Bạn thân mến, một đời sống có ý nghĩa là biết đem lại niềm vui cho người khác. Là Kitô hữu, chúng ta được mời gọi sống quảng đại với anh chị em của mình, biết yêu thương và tôn trọng họ, vui mừng khi thấy họ nhận được điều tốt lành. Đặc biệt đối với những người nghèo, những người có hoàn cảnh khó khăn, chúng ta càng phải biết thông cảm và yêu thương họ. Có như vậy chúng ta mới sống xứng đáng là con của một Cha trên trời vì Người luôn yêu thương đối với tất cả mọi người.


Lời Chúa: Mt 20:1-16a

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ dụ ngôn này rằng: “Nước Trời giống như chủ nhà kia sáng sớm ra thuê người làm vườn nho mình. Khi đã thoả thuận với những người làm thuê về tiền công nhật là một đồng, ông sai họ đến vườn của ông. “Khoảng giờ thứ ba, ông trở ra, thấy có những người khác đứng không ngoài chợ, ông bảo họ rằng: “Các ngươi cũng hãy đi làm vườn nho ta, ta sẽ trả công cho các ngươi xứng đáng”. Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu và thứ chín, ông cũng trở ra và làm như vậy. “Ðến khoảng giờ thứ mười một ông lại trở ra, và thấy có kẻ đứng đó, thì bảo họ rằng: “Sao các ngươi đứng nhưng không ở đây suốt ngày như thế?” Họ thưa rằng: “Vì không có ai thuê chúng tôi”. Ông bảo họ rằng: “Các ngươi cũng hãy đi làm vườn nho ta”. “Ðến chiều chủ vườn nho bảo người quản lý rằng: “Hãy gọi những kẻ làm thuê mà trả tiền công cho họ, từ người đến sau hết tới người đến trước hết”. Vậy những người làm từ giờ thứ mười một đến, lãnh mỗi người một đồng. Tới phiên những người đến làm trước, họ tưởng sẽ lãnh được nhiều hơn; nhưng họ cũng chỉ lãnh mỗi người một đồng. Ðang khi lãnh tiền, họ lẩm bẩm trách chủ nhà rằng: “Những người đến sau hết chỉ làm có một giờ, chúng tôi chịu nắng nôi khó nhọc suốt ngày mà ông kể họ bằng chúng tôi sao?” Chủ nhà trả lời với một kẻ trong nhóm họ rằng: “Này bạn, tôi không làm thiệt hại bạn đâu, chớ thì bạn đã không thoả thuận với tôi một đồng sao? Bạn hãy lấy phần bạn mà đi về, tôi muốn trả cho người đến sau hết bằng bạn, nào tôi chẳng được phép làm như ý tôi muốn sao? Hay mắt bạn ganh tị, vì tôi nhân lành chăng?” “Như thế, kẻ sau hết sẽ nên trước hết, và kẻ trước hết sẽ nên sau hết”.

Lòng Tham Vô Đáy


Của cải của thế giới thì hữu hạn và lòng tham con người thì như cái túi không có đáy, cái túi không có đáy thì dù có đựng bao nhiêu vàng bạc của quý cũng không thể nào đầy được. Nếu con người cứ gần gũi, luôn luôn chạy lòng tham muốn thì cuối cùng sẽ chẳng được gì.

Lòng Tham Vô Đáy
Hôm ấy, trời vừa rạng đông, một ông hoàng nói với tên đầy tớ: "Xem chừng anh mơ ước giàu lắm. Vậy từ giờ này cho tới lúc mặt trời lặn, anh có sức ngần nào thì cứ chạy. Tất cả những ruộng vườn anh chạy vòng quanh được, tôi vui lòng nhường lại cho anh hết".
Sướng quá! Cha chết sống lại cũng không bằng.
Tức thì chàng cắm đầu chạy, chạy vùn vụt như Hạng Vũ trên lưng con ngựa Ô-Truy. Chín mười tiếng đồng hồ qua, chàng ta làm chủ được mấy cánh đồng bao la mù mịt. Chàng vừa dừng chân, thì một khu rừng mơn mởn hiện ra trước mắt cám dỗ chàng. Không kịp thở, chàng lại cắm đầu chạy tiếp, chạy một vòng dài nữa.
Vừa dừng chân, lại một hồ cá mênh mông, với mặt nước trong ngần, huyền ảo phản chiếu ánh mặt trời đã xế chiều. Lại một vòng nữa... Sau cùng, màn đêm đã phủ xuống trên nẻo đường đi. Chàng hổn hển quay bước trở về nhà, để làm bậc tỉ phú với "Ruộng vườn mặc sức chim bay, biển hồ lai láng mặc bầy cá đua".
Nhưng vừa bước chân qua ngưỡng cửa, chàng ngã lăn xuống đất bất tỉnh. Vợ con vội vàng thuốc thang săn sóc... Nhưng vô hiệu. Nhà tỉ phú đã trút linh hồn sau một ngày dài lao lực quá sức. Người ta đào cho chàng một chỗ nghỉ trong lòng địa cầu, vừa dài vừa rộng, nhưng không quá ba tấc đất.
Ðiểm qua những câu chuyện cổ kim về lòng tham, chúng ta rút ra được bài học gì?... Chắc có người tự hỏi: sống trong thời củi quế gạo châu, chạy ăn từng bữa này làm gì có nhiều của mà tham với lam. Như những anh ăn mày cũng gắn bó với manh chiếu rách, với chiếc áo tơi đến độ có thể "ăn thua đủ" với những ai đánh cắp.
Lòng tham không cần bị nhiều cám dỗ mới nổi tính tham. Vì thế đức tính đầu tiên chúng ta cần phải tập là tinh thần từ bỏ, dùng của cải như những phương tiện chứ không phải như mục đích. Bước thứ hai là tập cho có quan niệm: chúng ta chỉ là những người quản lý chứ không phải là chủ nhân những của cải vật chất và có như thế chúng ta mới dễ dàng tiến thêm bước thứ ba: sẵn sàng chia sẻ với những người cần thiết hơn. Không cần phải đợi có tiền muôn bạc vạn mới chia sẻ. Hạt muối cắn hai mới thật sự sưởi ấm lòng người và công đức trước mặt Thiên Chúa.
Lạc đà qua lỗ kim
Lời Chúa: Mt 19, 23-30
Khi ấy, Ðức Giêsu nói với các môn đệ của Người: “Thầy bảo thật anh em, người giàu có khó vào Nước Trời.  Thầy còn nói cho anh em biết: con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa.” Nghe nói vậy, các môn đệ vô cùng sửng sốt và nói: “Thế thì ai có thể được cứu?” Ðức Giêsu nhìn thẳng vào các ông và nói: “Ðối với loài người thì điều đó không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa, thì mọi sự đều có thể được.” Bấy giờ ông Phêrô lên tiếng thưa Người: “Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy. Vậy chúng con sẽ được gì?” Ðức Giêsu đáp: “Thầy bảo thật anh em: anh em là những người đã theo Thầy, thì đến thời tái sinh, khi Con Người ngự tòa vinh hiển, anh em cũng sẽ được ngự trên mười hai tòa mà xét xử mười hai chi tộc Israel. Và phàm ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái hay ruộng đất, vì danh Thầy, thì sẽ được gấp bội và còn được sự sống đời đời làm gia nghiệp. Nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, và nhiều kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu.”